Financial Reporting and Corporate Governance in Vietnam: A Matter of Leadership

Vietnamese organizations that want to be successful in an era of global economic integration should reverse their mindset regarding financial reporting. Lessons learned from successful companies in the ASEAN economies suggest that good corporate governance including good financial reporting and disclosure will help companies to be more efficient, and most importantly, to attract more investments from domestic and foreign capital markets. After all, it’s a matter of visionary leadership.

Vietstock reported earlier this month that, as a result of financial audits, 80% of the 500 financial reports submitted by companies in April 2014 need to revise their Profit and Loss (P&L) statements. There were a few companies that announced they suffered losses and the audit discovered that they closed the fiscal year with a substantial profit. In contrast, there were a few other companies that declared making a profit, and audit revisions showed that they ended up the year with a sizable loss.

Before making any definitive conclusion, it will be important to conduct a detailed corporate analysis of all the disagreements between the management and the auditors. In the meantime, assuming that the audit process was conducted properly based on compliance regulations and best industry practices, this high percentage of discrepancies is quite alarming.

According to Vietnam’s Ministry of Finance (MOF), there are currently 1,690 public companies in Vietnam, 704 of them listed in the two exchanges in Hanoi and HCMC. The audit results reported by VietStock added to the findings by the MOF that, in 2011, only 21 out of 695 listed companies met mandatory regulations regarding information disclosure.

The looming audit news has already resulted in a general, but rather mild, decrease in stock values of the audited firms. Why so many companies did not pass the financial audit? What can be done to reverse the trend? More strategically, how can companies improve their corporate governance?

A quick review of the official responses by the companies to the audit results posted on Vietstock website seems to provide some initial pointers. Companies explain that the discrepancies came from the way they report account receivables, accrued expenses, cash flows and reserves, investments and long-term assets, timely reporting of tax payments, and integration of statements between the parent company and their subsidiaries. As an example, on its April 3, 2014 letter to the State Securities Commission, Thuy San Mekong (AAM) explained that the difference of VND 5 billion in liquid asset was due to a delay in reporting a 3-month certificate of deposit. Petroland (PTL) claimed that their financial calculations differed from those of the auditors was because of the way they reported financial reserves to deal with pending interest payments and taxes. A financial report is a static document while business constantly evolves. Given the diverse nature of business activities, and the ever changing and complex nature of an economy in transition, producing quality financial reporting is a management and accounting challenge. There is, however, no excuse for Vietnamese companies not trying to improve the quality of their financial reporting.

Perhaps the root cause is that the Vietnamese economy is still going through growing pains. Historically, almost all listed companies originated from state-owned-enterprises (SOE), or from privately-owned firms. As such, many top leaders of these relatively new public companies are not used to the concept of information disclosure and transparency addressing a larger public.

In their 2012 publication, the International Finance Corporation (IFC) of the World Bank concluded that the quality of the financial reporting of the top 100 Vietnamese companies listed in the HCMC and Hanoi stock exchanges has deteriorated across all areas of corporate governance. Information reporting was one of the noted areas of weaknesses. In particular, it was found that there was a pervasive lack of transparency in sharing information on how the business is managed. Also, from the same report, top management and Board of Directors did not seem to treat their shareholders equitably. Firms have not been able to provide to their investors timely and relevant information to help them make informed investment decisions. The IFC’s “Corporate Governance Scorecard” gave these 100 companies an average score of 42.5%, with 57.5 and 17.40 as highest and lowest values. In the mean time, neighboring countries such as the Philippines and Thailand were respectively given 72% and 77%.

In addition to possible misstatements due to subjective interpretations of accounting reporting, attention should be paid on possible deliberate misstatements in financial reports. In the aftermath of the 2008 global financial crisis, the Financial Reporting Council (FRC) in the United Kingdom issued a widely used guidance to the community of financial auditors. The guide requests auditors to pay particular attention to the way public companies measure corporate liquidity and cash flows. FRC also recommended the auditors to examine carefully the way companies project profits and losses. During harsh economic times, there is a higher chance that managers at all levels misinterpret facts and circumstances, or misreport information, resulting in inaccurate financial statements. Developed countries with much stronger accounting regulations than Vietnam have had a fair share of accounting reporting problems. Multi-billion-dollar companies in Australia, Canada, Switzerland, United Kingdom and the USA  such as Enron, WorldCom, Lehman Brothers, Swissair and the Bank of Credit and Commerce International (BCCI) had major reporting problems, leading to their bankruptcies.

The US Securities and Exchange Commission (SEC) issued in December 2013 new directives on information disclosure by public companies. In essence, SEC requires listed companies to include more explanation in their financial statements. To minimize the risk of misunderstanding, companies should explain what has happened during the fiscal year, and what business and economic factors had the most impact in the results of operations. Also, they should report the liquidity of the corporation – where does the cash come from, and how has it been used to fund daily operations. They should also disclose any potential risks related to their current business and financial operations.

Financial reporting is an extremely complex activity, despite the guidance of the legal framework, and the availability of examples from the industry best practices. Perhaps the very first action for Vietnamese public companies that are being audited is to invest more in their Management Information System to help them produce accurate, timely, and compliant information.

A further step would be to nurture within the organization, from top management to operational staffs, a culture of looking at accounting data as a valuable asset to the business, and quality information is a real competitive advantage. Currently, many Vietnamese companies are not used to provide a narrative clarification of their published financial statements.

The ASEAN Capital Markets Forum and the Asian Development Bank released in 2013 corporate governance scorecards of seven of their members, including Vietnam. Looking at the top 30 Vietnamese listed companies, the report noted that many Vietnamese CEO and members of the Board of Directors still do not recognize the difference between “management” and “governance”.

The goal of governance is to strategically set the vision and future of the company, and also to make sure that the business operates within the law to promote a fair and equitable benefit to all stakeholders – employees and staffs, shareholders, customers, and the general public. The goal of management is to allocate adequate resources and conduct daily operations to make sure that the firm reaches its vision and goals. It is important for top management and chief accountants to realize that timely disclosure of ongoing concerns to their stakeholders such as investors and the interested public help reduce future potential problems. At the same time, the investor community, including the large group of small shareholders, should find a way to have their voice heard, and put pressure on the management and the board of director to demand significant improvement in both financial and non-financial reporting.

Sound corporate governance is critical to the proper optimal functional of the firm, the capital markets it belongs to, and the economy as a whole. Scientific research has repeatedly confirmed that having a good financial statement helps improve business and operation management, and also helps build the company’s trust and reputation. Research also has consistently found that, when investors believe that financial statements are true and fair to them, they will feel more confident to invest. With lower risk, investors would accept a lower return, thus costing less money to the company in borrowing capital. Thus, it is an important benefit for a firm seeking to raise funds to provide financial statements that successfully pass an audit.

While 80% of the audited companies are answering the audit reports, it is hoped that the disappointing news – from Vietstock, the World Bank, ASEAN/The Asian Developing Bank – is a wake-up call for Vietnamese companies listed in the stock markets. Vietnamese organizations that want to be successful in an era of global economic integration should reverse their mindset regarding financial reporting. Lessons learned from successful companies in the ASEAN economies suggest that good corporate governance including good financial reporting and disclosure will help companies to be more efficient, and most importantly, to attract more investments from domestic and foreign capital markets. After all, it’s a matter of visionary leadership. TB


Vietnamese version/ Bản Tiếng Việt

Báo cáo tài chính và quản trị công ty ở Việt Nam: nỗi niềm của lãnh đạo

Các tổ chức Việt Nam muốn thành công trong thời đại hội nhập kinh tế toàn cầu nên thay đổi suy nghĩ của mình về báo cáo tài chính. Bài học kinh nghiệm từ những công ty thành công ở các nền kinh tế ASEAN cho rằng quản trị công ty tốt bao gồm cả báo cáo và công bố tài chính tốt sẽ giúp công ty trở nên hiệu quả hơn, và quan trọng, thu hút đầu tư nhiều hơn từ thị trường vốn trong nước và nước ngoài. Sau tất cả, đó là nỗi niềm của những lãnh đạo có tầm nhìn.

Theo báo cáo của Vietstock hồi đầu tháng Tư, dựa trên kết quả của kiểm toán tài chính, 80% trong tổng 500 báo cáo tài chính chưa qua kiểm toán nộp bởi các công ty trong tháng 04 năm 2014 cần phải sửa đổi báo cáo kết quả kinh doanh. Kết quả kiểm toán cho thấy báo cáo kinh doanh của một số công ty không phản ánh đúng tình hình tài chính của doanh nghiệp.

Một khảo sát nhanh về phản hồi chính thức của các công ty trước kết quả kiểm toán được đăng tải trên trang web Vietstock dường như đưa ra một số gợi ý ban đầu. Các công ty giải thích sự khác biệt là do cách họ báo cáo các khoản phải thu, chi phí phải trả, lưu chuyển tiền tệ và dự phòng, các khoản đầu tư và tài sản dài hạn, báo cáo kịp thời các khoản thanh toán thuế, và hợp nhất báo cáo giữa công ty mẹ và công ty con. Ví dụ, trong thư gửi Ủy ban Chứng khoán Nhà nước vào ngày 3/4/2014, Công ty Thủy Sản Mekong (AAM) giải thích sự khác biệt 5 tỷ đồng trong tài sản thanh khoản là do chậm báo cáo giấy chứng nhận 3 tháng tiền gửi. Petroland (PTL) cho rằng tính toán tài chính của công ty khác với kiểm toán viên là do cách công ty báo cáo dự phòng tài chính để đối phó với các khoản lãi suất và thuế đang chưa thanh toán. Do tính đa dạng của hoạt động kinh doanh, và tính phức tạp, liên tục thay đổi của một nền kinh tế quá độ, việc làm ra các báo cáo tài chính có chất lượng là một thách thức về mặt quản trị và kế toán.

Trong báo cáo năm 2012, Tổng công ty Tài chính Quốc tế (IFC) của Ngân hàng Thế giới đã kết luận rằng chất lượng báo cáo tài chính của 100 công ty hàng đầu Việt Nam được niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán TP. HCM và Hà Nội đã sụt giảm xét trên tất cả các lĩnh vực quản trị công ty, bao gồm việc thông báo thông tin tới công chúng. Các công ty đã không thể cung cấp cho nhà đầu tư thông tin kịp thời và có liên quan để giúp họ đưa ra quyết định đầu tư. “Thẻ điểm quản trị công ty” của IFC chấm 100 công ty này với điểm trung bình 42,5% , với 57,5 và 17,40 là điểm cao nhất và thấp nhất. Trong khi đó, các quốc gia láng giềng như Philippines và Thái Lan (hai thành viên thuộc Tổ chức hợp tác và Phát triển kinh tế OECD) đạt 72% và 77% .

Nghiên cứu khoa học đã nhiều lần khẳng định rằng một báo cáo tài chính tốt sẽ giúp cải thiện việc kinh doanh, quản lý hoạt động, xây dựng lòng tin và uy tín của công ty, và ngược lại, báo cáo tài chính kém minh bạch, không chính xác dẫn tới việc mất lòng tin từ nhà đầu tư. Công ty thuỷ sản Hùng Vương (HVG), công ty liên kết của SSI, doanh thu năm 2012 về xuất khẩu đạt hơn 208 triệu USD, và liên tục có lãi. Tới quý 04/2013 công ty bất ngờ báo lỗ, do đó, ảnh hưởng ít nhiều tới báo cáo hợp nhất của SSI. SSI ngay sau đó đã bán ra cổ phiếu của HVG, và HVG không còn là công ty liên kết trong hệ thống báo cáo hợp nhất của SSI sau động thái này. Như vậy, một báo cáo tài chính minh bạch là tiền đề để nhà đầu tư đánh giá mức độ rủi ro hơn đối với một doanh nghiệp, do đó công ty ít tốn kém hơn để vay vốn. Đó là một lợi ích quan trọng đối với công ty đang tìm cách huy động vốn để cung cấp báo cáo tài chính đáp ứng yêu cầu kiểm toán.

Báo cáo tài chính là một hoạt động vô cùng phức tạp, mặc dù có các hướng dẫn pháp lý và bài học trước đó về tập quán kinh doanh tốt nhất. Có lẽ bước đầu tiên của các công ty niêm yết Việt Nam đang được kiểm toán sẽ là đầu tư nhiều hơn vào hệ thống thông tin quản lý (MIS) để giúp cung cấp thông tin chính xác, kịp thời và phù hợp.

Bước tiếp theo là phát triển trong nội bộ tổ chức, từ quản lý cấp cao đến đội ngũ nhân viên, một văn hóa xem trọng dữ liệu kế toán như một tài sản giá trị đối với kinh doanh, và chất lượng thông tin tạo ra một lợi thế cạnh tranh thực sự. Hiện nay, một số công ty Việt Nam chưa quen với việc cung cấp thuyết minh rõ ràng của báo cáo tài chính đã được công bố. Phải chăng lý do một phần đến từ sự không nhất quán của chính sách nhà nước giữa các năm, giữa khối tư nhân và khối doanh nghiệp nhà nước. Vấn đề này gây ra khó khăn trong việc kế toán và công bố thông tin.

Sau cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008, Hội đồng báo cáo tài chính của (FRC) Vương quốc Anh đã ban hành một hướng dẫn được sử dụng rộng rãi cho cộng đồng kiểm toán viên tài chính. Hướng dẫn yêu cầu kiểm toán viên phải chú ý đặc biệt đến cách công ty đại chúng đo lường tính thanh khoản và lưu chuyển tiền tệ. FRC cũng khuyến nghị kiểm toán viên cần kiểm tra cẩn thận cách các công ty dự đoán lãi lỗ. Các nước phát triển với chế độ kế toán mạnh hơn Việt Nam cũng đã gặp các vấn đề báo cáo kế toán. Những công ty tỷ đô ở Úc, Canada, Thụy Sĩ, Vương quốc Anh như Enron, WorldCom, Lehman Brothers, Swissair và Ngân hàng Tín dụng và Thương mại Quốc tế (BCCI ) đã có các vấn đề báo cáo nghiêm trọng, dẫn đến phá sản.

Ủy ban chứng khoán Mỹ (SEC) ban hành những chỉ thị mới vào tháng 12 năm 2013 về công bố thông tin của công ty đại chúng. Về mặt bản chất, SEC yêu cầu công ty niêm yết cần thuyết minh thêm trong báo cáo tài chính. Để hạn chế nguy cơ hiểu sai, công ty nên giải thích những gì đã xảy ra trong năm tài chính, và các yếu tố kinh doanh, kinh tế nào tác động lớn nhất tới kết quả hoạt động. Ngoài ra, công ty phải báo cáo thanh khoản của công ty – tiền mặt đến từ đâu, và được sử dụng thế nào để tài trợ hoạt động hàng ngày. Công ty cũng cần tiết lộ bất cứ rủi ro tiềm tàng nào liên quan đến hoạt động kinh doanh và tài chính hiện tại của công ty.

Diễn đàn thị trường vốn ASEAN và Ngân hàng Phát triển Châu Á đã công bố vào năm 2013 Bảng điểm quản trị công ty của bảy nước thành viên, trong đó có Việt Nam. Báo cáo lưu ý rằng sự khác biệt trong việc ” quản lý” và “quản trị ” vẫn chưa được nhận thức rõ ràng bởi các nhà quản trị doanh nghiệp Việt Nam. Mục tiêu của quản trị là để thiết lập tầm nhìn và tương lai của công ty một cách chiến lược, và cũng để đảm bảo rằng công ty hoạt động trong phạm vi luật pháp, thúc đẩy lợi ích công bằng và bình đẳng đối với tất cả các bên liên quan – đội ngũ nhân viên, cổ đông, khách hàng và cộng đồng. Trong khi, mục tiêu của quản lý là để phân bổ nguồn lực đầy đủ và tiến hành hoạt động hàng ngày để đảm bảo rằng công ty đạt tầm nhìn và mục tiêu của mình. Điều quan trọng là quản lý hàng đầu và kế toán trưởng cần nhận ra rằng việc công bố kịp thời về hoạt động liên tục cho các bên liên quan như nhà đầu tư và công chúng giúp làm giảm các vấn đề trong tương lai. Đồng thời, cộng đồng nhà đầu tư, bao gồm nhóm lớn tập hợp các cổ đông nhỏ, nên tìm cách lên tiếng và gây áp lực với quản lý và ban giám đốc để yêu cầu cải thiện đáng kể cả báo cáo tài chính và phi tài chính.

Trong khi 80% các công ty được kiểm toán đang phản hồi về các báo cáo kiểm toán, hy vọng những tin tức không mấy lạc quan – từ Vietstock, Ngân hàng Thế giới, ASEAN/Ngân hàng Phát triển châu Á – là một lời cảnh tỉnh cho công ty Việt Nam niêm yết trên thị trường chứng khoán. Các tổ chức Việt Nam muốn thành công trong thời đại hội nhập kinh tế toàn cầu nên thay đổi suy nghĩ của mình về báo cáo tài chính. Bài học kinh nghiệm từ những công ty thành công ở các nền kinh tế ASEAN cho rằng quản trị công ty tốt bao gồm cả báo cáo và công bố tài chính tốt sẽ giúp công ty trở nên hiệu quả hơn, và quan trọng, thu hút đầu tư nhiều hơn từ thị trường vốn trong nước và nước ngoài. Sau tất cả, đó là nỗi niềm của những lãnh đạo có tầm nhìn.

GS. Tùng Bùi – Giám đốc Chương trình Vietnam Executive MBA, Đại học Hawaii

Bà Nguyễn Thị Trà My, MBA – Tổng giám đốc CSC Việt Nam


In Search of Success: Opportunities and High Stakes for Van Don, Van Phong and Phu Quoc



If history is any indication, the question is what can be done to improve the chance to make a Special Economic Zone (SEZ) successful? Or from a risk aversion perspective, how to minimize the risk of a SEZ failure?

The news that Van Don, Van Phong and Phu Quoc are selected to become Special Economic Zones (SEZ) has made big headlines. Indeed, there is a tint of excitement at the provinces of Quang Ninh, Khanh Hoa and Kien Giang. The designated SEZ possess indisputable comparative advantages: cheap labor, untouched estate, strategic coastal locations, and most importantly, the pristine and extensive land poised for tourism and industrial developments. Van Don is adjacent to Ha Long Bay, praised by UNESCO as having “outstanding universal value” and is close to Haiphong, the leading seaport for northern Vietnam. Bac Van Phong is part of the deep-water Cam Ranh Bay. It could serve as a major strategic industrial hub to distribute energy to the central coast. And Phu Quoc, another UNESCO awardee, could become a major touristic attraction and possibly a national center to showcase Vietnamese aquaculture. With the central government to invest in infrastructure such as airports and highways, and the much talked-about fiscal policies to attract investors, the opportunities are real.

Since the late 1970’s, there are more than 3,000 SEZ projects in 135 countries. The International Finance Corporation (IFC) reported in its 2008 study that Vietnam had 185 zones. The  Asian Development Bank (ADB) is investing a total of $1 billion to support four SEZ in Vietnam, together with 36 others in Burma, Cambodia, China, Laos, and Thailand, in their Greater Mekong Delta “corridor” development project.

In principle, the concept of SEZ appears to be a useful policy to attract investment, create employment and boost competitiveness. But, there is more to the implementation than meets the eyes. Repeated studies by the World Bank and other scholars reveal that SEZ results are mixed or inconclusive. Many SEZ did well, driving up the entire national economy such as the SEZ in Shenzhen, China. Many others did poorly, with a few companies taking advantage of tax exemptions without contributing much to employment creation or export earnings. A 2012 report by the government of New South Wales, Australia recommends against the establishment of SEZ in their rural areas, citing the difficulty in defining appropriate fiscal incentives, and the risk of distorting fair competition and promoting economic inefficiency.

If history is any indication, the question is what can be done to improve the chance to make a SEZ successful? Or from a risk aversion perspective, how to minimize the risk of a SEZ failure? A widespread perception is that SEZ will attract foreign investments. Investors look for high return and low risk. For a brand new SEZ, even with exceptional fiscal incentives, high return in the short-term is almost impossible. Thirty years of experience with SEZ around the world suggest that it takes between five to 15 years for a project to bear fruit. In contrast, start-up risk is high. As such, the challenge is to find investors that are willing to absorb high risks while patiently waiting for future profits. Research from India and Honduras suggests that the solution can be found in the domestic firms. Because local investors understand the local economic, social and political environments much better than their foreign counterparts, they could better mitigate the risks and manage to speed up collection of returns. In Honduras, for example, local private textile companies invested first in the Puerto Cortes free trade zone. A few years later, they were able to persuade global companies such as Arrow, Gildan and Haynes to follow their move.

An alternate solution is to look for an anchor investment from a large and financially-robust company. The $1 billion investment by Intel, a 130-billion world leader in silicon innovation, at Saigon High-Tech Park in HCMC has attracted a host of companies such as technical colleges and software outfits to the park. To attract a big investor — whether it is a high-tech electronic factory or a Casino — there must be an efficient support infrastructure, such as transportation, suppliers, banks, restaurants, hospitals, hotels, schools, etc. HCMC infrastructure was a decision factor in the Intel investment. It will take time for a new economic zone to set up the infrastructure. But it is also an opportunity to build from scratch the infrastructure of the 21st century.

Another conceivable strategy would be to have a bilateral governmental partnership to co-develop the SEZ. The governments of China and Singapore joined hands to develop the industrial park in Suzhou, China. Singapore provided substantial startup capital for the new economic zone. It also transferred its expertise in urban planning, industrial park development, urban design, and most critically, in business outsourcing strategy. With the commitment from the Singaporean government, many investors from Singapore and their international partners moved their investments to Suzhou. Therefore, one of the challenges for policy makers in charge of developing SEZs is to be able to select a set of initial investors that fit in the overall and long-term vision of the overall economic development, and that have the potential to lure future partners to join the SEZ.

The traditional SEZ business model is to use low-cost advantages to attract investors. For Van Don, Bac Van Phong and Phu Quoc, a development strategy based on low-cost advantage likely works. But looking into the future, low-cost advantage may last only for the first few years. Labor cost will eventually rise, as seen in Hanoi, HCMC, Shenzhen, China and Bangalore, India and other established SEZ around the world. The same is true for fiscal incentives. Tax breaks have proved to be effective to attract investors. But they should not last forever, as they distort competitiveness.

In business, the only constant is change. Shenzhen, acclaimed as the world’s most successful SEZ  is trying re-invent itself. Founded in the early 1980’s as the world’s manufacturing base using the low-cost model with massive institutional investments, Shenzhen has become the economic powerhouse of China. Today, it is now facing an exodus of companies moving to other locations due to high costs and a host of structural problems that have surfaced recently.

Benefiting from three decades of SEZ experience elsewhere, Vietnamese policy makers and investors should look for a new business model that goes beyond the low-cost model. For a sustainable competitive future, a special economic zone should be able to constantly add value to existing products and services. Ideally, for Van Don and Phu Quoc, the SEZ should not just be another touristic town with some ordinary resort hotels and casinos. Instead, it must be a unique place in a crowded world that provides inimitable values to the visitors. Likewise, Bac Van Phong should not be just another industrial city. Instead, the SEZ should provide an opportunity to experiment with innovative ideas such as renewable energies and green technologies to deal with impacts of climate change. Can this vision be achieved by the three newly selected SEZs? Probably not in the near future. A practical solution would be to adopt a staged approach with one step at a time, with a dual track concept: Develop large industries using economies of scale, and in parallel, nurture innovative ideas. In the best of all possible worlds, the design of the SEZ should be an integral part of a national planning effort to use the SEZs as gateways to network the entire national economy to the world, while considering the aspirations and ability of the local populace.

From a public investment perspective, a SEZ master concept must be wisely designed with detailed cost-benefit analyses. With SEZ, everyone expects incentives from the government. What types of fiscal and non-fiscal incentives would be most effective and fair? Free corporate tax? No personal income tax? No duty for import materials? 100% foreign ownership to attract foreigners? Full repatriation of capital? Free land? Etc. A too conservative fiscal policy will not be appealing to the investors. In contrast, a too generous fiscal policy would be unfair to those outside the SEZ.  When taxpayers’ money is involved, fairness mandates that public funds used to promote SEZ must be well spent.

Also, it is important for all stakeholders involved in the development of the SEZ to understand what success means to them. Is job creation more important than return on investment? Is poverty alleviation more important than environment preservation? Is globalization more important than promoting national culture? The massive economic success of the SEZ in Shenzhen, Guangdong is not without social and environmental problems, including massive migration of workers leaving their family members back home and heath-threatening manufacturing-induced pollution. Started in 1979, China’s first SEZ is still in search of an identity of its own as a city. It still does not have the unique personalities of Venice, Italy or Antwerp, Belgium, New York and San Francisco, USA — all port cities created during their respective times of national economic growth. So, the participating provinces and the country as a whole need to know what kind of success metrics they want to measure.

Van Don, Van Phong and Phu Quoc are among the world’s most beautiful destinations. Opportunities are unmatched, and stakes are high. SEZ means different things to different people. In any case, the success of the newly approved SEZs will undoubtedly have tremendous economic impacts not only on the provinces of Quang Ninh, Khanh Hoa and Kien Giang, but also on the entire economy of Vietnam. TB

Vietnamese Version/ Bản Tiếng Việt

Những cơ hội và thách thức cho các đặc khu kinh tế Việt Nam

Nếu lịch sử là một bài học, câu hỏi đặt ra ở đây là cần làm gì để nâng cao cơ hội thành công của đặc khu kinh tế? Hoặc từ quan điểm lo ngại rủi ro, cần làm thế nào để giảm thiểu nguy cơ thất bại của đặc khu kinh tế?

Tin Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc được lựa chọn trở thành đặc khu kinh tế (SEZ) đã thu hút sự chú ý trên các mặt báo. Có một sự phấn khích thực sự tại các tỉnh Quảng Ninh, Khánh Hòa và Kiên Giang. Các đặc khu kinh tế này sỡ hữu những lợi thế so sánh không thể phủ nhận: lao động giá rẻ, bất động sản chưa được khai thác, vị trí ven biển chiến lược, và quan trọng nhất là vùng đất hoang sơ và rộng để phát triển du lịch và công nghiệp. Vân Đồn tiếp giáp với Vịnh Hạ Long, được UNESCO công nhận là “di sản văn hóa thế giới” và gần kề Hải Phòng, cảng biển hàng đầu của miền Bắc Việt Nam. Bắc Vân Phong là một phần của Vịnh nước sâu Cam Ranh, có thể đóng vai trò như là một trung tâm công nghiệp chiến lược quan trọng để phân phối năng lượng cho miền Trung. Và Phú Quốc, một công nhận khác của UNESCO, có thể trở thành một điểm du lịch lớn và là một trung tâm quốc gia để giới thiệu nuôi trồng thủy sản Việt Nam. Với việc chính phủ đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng như sân bay và đường cao tốc, và có các chính sách thu hút các đầu tư, các cơ hội đang xuất hiện.

Kể từ cuối những năm 1970, đã có hơn 3.000 dự án đặc khu kinh tế tại 135 quốc gia. Công ty Tài chính Quốc tế (IFC) báo cáo trong nghiên cứu năm 2008 rằng Việt Nam có 185 khu. Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB) hiện đang đầu tư 1 tỷ USD để hỗ trợ bốn đặc khu kinh tế ở Việt Nam , cùng với nhiều đặc khu kinh tế khác ở Myanmar, Campuchia, Trung Quốc, Lào, và Thái Lan trong dự án phát triển “hành lang” Đồng bằng sông Cửu Long.

Về lý thuyết, khái niệm SEZ dường như là một chính sách hữu ích để thu hút đầu tư, tạo việc làm và thúc đẩy khả năng cạnh tranh. Nhưng, việc thực hiện còn nhiều thứ để bàn. Các nghiên cứu của Ngân hàng thế giới và nhiều học giả cho thấy kết quả SEZ là hỗn hợp hoặc chưa thuyết phục. Nhiều SEZ đã làm rất tốt, thúc đẩy toàn bộ nền kinh tế quốc gia như SEZ ở Thâm Quyến, Trung Quốc. Nhiều SEZ khác đã làm kém, các công ty tận dụng lợi thế miễn thuế mà không góp phần tạo việc làm mới hay thúc đẩy xuất khẩu. Một báo cáo năm 2012 của chính quyền New South Wales, nước Úc khuyến cáo chống lại việc thành lập SEZ ở các vùng nông thôn, với lý do khó khăn trong việc xác định ưu đãi tài chính thích hợp, và nguy cơ bóp méo cạnh tranh lành mạnh và thúc đẩy kinh tế kém hiệu quả.

Nếu lịch sử là một bài học, câu hỏi đặt ra ở đây là cần làm gì để nâng cao cơ hội thành công của SEZ? Hoặc từ quan điểm lo ngại rủi ro, cần làm thế nào để giảm thiểu nguy cơ thất bại của SEZ? Một nhận thức phổ biến là SEZ sẽ thu hút đầu tư nước ngoài. Các nhà đầu tư tìm kiếm lợi nhuận cao và rủi ro thấp. Đối với một SEZ mới được thành lập, thậm chí với các ưu đãi tài chính đặc biệt, lợi nhuận cao trong ngắn hạn gần như không thể. Ba mươi năm kinh nghiệm quan sát SEZ trên toàn thế giới cho thấy phải mất từ ​5 đến 15 năm cho một dự án có kết quả. Ngược lại, nguy cơ khởi động là cao. Do đó, thách thức là tìm kiếm các nhà đầu tư sẵn sàng chấp nhận rủi ro cao và kiên nhẫn chờ đợi lợi nhuận trong tương lai. Nghiên cứu từ Ấn Độ và Honduras cho thấy các giải pháp có thể được tìm thấy ở các doanh nghiệp trong nước. Bởi vì các nhà đầu tư trong nước hiểu môi trường kinh tế, xã hội và chính trị địa phương tốt hơn nhiều so với các đối tác nước ngoài, họ có thể giảm thiểu rủi ro và quản lý tốt hơn để thu lợi. Ví dụ ở Honduras, các doanh nghiệp dệt may tư nhân trong nước đầu tư đầu tiên vào khu vực thương mại tự do Puerto Cortes . Một vài năm sau, họ đã có thể thuyết phục các công ty toàn cầu như Arrow, Gildian và Haynes đầu tư theo.

Một giải pháp khác là tìm kiếm khoản đầu tư “mồi” từ một công ty lớn có tiềm lực tài chính mạnh. Đầu tư 1 tỷ USD của Intel vào Khu Công nghệ cao tại TP. Hồ Chí Minh đã thu hút một loạt các công ty khác. Để thu hút một nhà đầu tư lớn – cho dù là một nhà máy sản xuất điện tử công nghệ cao hoặc Casino – cần có một cơ sở hạ tầng hỗ trợ hiệu quả, như giao thông, nhà cung cấp, ngân hàng, nhà hàng , bệnh viện, khách sạn, trường học. Cơ sở hạ tầng TP. Hồ Chí Minh là một yếu tố quyết định trong đầu tư của Intel. Sẽ cần mất thời gian cho một khu kinh tế mới thiết lập cơ sở hạ tầng, nhưng đó cũng là một cơ hội để xây dựng từ đầu cơ sở hạ tầng của thế kỷ 21.

Một chiến lược khác nữa là phát triển quan hệ đối tác chính phủ song phương, cùng phát triển các SEZ. Chính phủ Trung Quốc và Singapore đã bắt tay để phát triển khu công nghiệp ở Tô Châu, Trung Quốc. Singapore cung cấp vốn khởi động đáng kể đối với khu kinh tế mới này. Singapore cũng chuyển giao chuyên môn trong quy hoạch đô thị, phát triển khu công nghiệp , thiết kế đô thị, và quan trọng nhất, chiến lược kinh doanh gia công phần mềm. Với cam kết của chính phủ Singapore, nhiều nhà đầu tư từ Singapore và các đối tác quốc tế của họ đã di chuyển đầu tư đến Tô Châu. Do đó, một trong những thách thức đối với các nhà hoạch định chính sách trong việc phát triển đặc khu kinh tế là lựa chọn một nhóm các nhà đầu tư ban đầu phù hợp với tầm nhìn tổng thể và lâu dài của sự phát triển khu kinh tế, và có tiềm năng thu hút các đối tác tương lai tham gia SEZ .

Mô hình kinh doanh SEZ truyền thống là sử dụng lợi thế chi phí thấp để thu hút đầu tư. Đối với Văn Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, chiến lược phát triển dựa trên lợi thế chi phí thấp có thể hiệu quả. Nhưng xét về tương lai, lợi thế chi phí thấp chỉ kéo dài trong vài năm đầu tiên. Chi phí lao động cuối cùng sẽ tăng lên, như đã thấy ở Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Thâm Quyến (Trung Quốc) và Bangalore (Ấn Độ) và các SEZ được thành lập trên thế giới. Điều này cũng đúng đối với ưu đãi tài chính. Giảm thuế đã được chứng minh có hiệu quả để thu hút các nhà đầu tư, nhưng không nên kéo dài mãi vì như thế là bóp méo cạnh tranh.

Trong kinh doanh, cố định duy nhất là thay đổi. Thâm Quyến, được ca ngợi như SEZ thành công nhất trên thế giới đang nỗ gắng tự tái tạo. Được thành lập đầu những năm 1980 như là xưởng sản xuất thế giới với mô hình chi phí thấp, nhận các khoản đầu tư tổ chức lớn, Thâm Quyến đã trở thành cường quốc kinh tế của Trung Quốc. Hiện nay Thâm Quyến đang phải đối mặt với cuộc di cư của các công ty đến những địa điểm khác do chi phí cao và một loạt vấn đề cơ cấu đã xuất hiện gần đây .

Học hỏi từ ba thập kỷ kinh nghiệm SEZ ở nơi khác, các nhà hoạch định chính sách Việt Nam và các nhà đầu tư nên tìm kiếm một mô hình kinh doanh mới, không dừng lại ở mô hình chi phí thấp. Hướng tới một tương lai cạnh tranh bền vững, một đặc khu kinh tế sẽ cần liên tục tạo thêm giá trị cho sản phẩm và dịch vụ hiện có. Lý tưởng nhất, đối với Vân Đồn và Phú Quốc, các SEZ không nên chỉ là điểm du lịch với một số khách sạn nghỉ mát và sòng bạc bình thường; thay vào đó, cần phải là nơi độc đáo cung cấp các giá trị khó bắt chước cho du khách. Tương tự vậy, Bắc Vân Phong không phải chỉ là một thành phố công nghiệp, mà nên tạo cơ hội để thử nghiệm những ý tưởng sáng tạo như năng lượng tái tạo và công nghệ xanh nhằm đối phó tác động của biến đổi khí hậu. Liệu tầm nhìn này có thể đạt được với ba đặc khu kinh tế mới được chọn? Có thể không phải trong tương lai gần. Một giải pháp thực tế sẽ là áp dụng cách tiếp cận có tổ chức với mỗi bước tại mỗi thời điểm, với cùng hai mục đích: phát triển các ngành công nghiệp lớn với hiệu quả quy mô, và đồng thời, nuôi dưỡng ý tưởng sáng tạo. Lý tưởng nhất, thiết kế SEZ phải là một phần trong nỗ lực lập kế hoạch quốc gia để sử dụng các đặc khu kinh tế như các cổng vào kết nối toàn bộ nền kinh tế quốc gia với thế giới, đồng thời xem xét nguyện vọng và khả năng của người dân.

Từ góc độ đầu tư công, một khái niệm tổng thể SEZ phải được thiết kế khôn ngoan với các phân tích chi tiết về chi phí – lợi ích. Với SEZ, tất cả mọi người đều kỳ vọng những khuyến khích từ chính phủ. Những ưu đãi tài chính và phi tài chính nào sẽ là hiệu quả nhất và công bằng? Miễn thuế doanh nghiệp? Không có thuế thu nhập cá nhân? Không thuế đối với nguyên liệu nhập khẩu? 100 % sở hữu nước ngoài để thu hút đầu tư nước ngoài? Hồi hương vốn? Đất miễn phí?… Khi liên quan đến tiền thuế người dân, quỹ công được sử dụng để thúc đẩy SEZ phải được chi tiêu hiệu quả.

Ngoài ra, tất cả các bên liên quan tham gia vào sự phát triển SEZ cần hiểu thành công đối với họ nghĩa là gì. Là tạo việc làm quan trọng hơn lợi tức đầu tư? Là xóa đói giảm nghèo quan trọng hơn bảo vệ môi trường? Là toàn cầu hóa quan trọng hơn thúc đẩy văn hóa dân tộc? Sự thành công kinh tế lớn của SEZ Thâm Quyến, Quảng Đông không phải không có vấn đề xã hội và môi trường, ví dụ như sự di cư lớn của lao động và ô nhiễm sản xuất gây hại cho sức khỏe. Được thành lập vào năm 1979, đặc khu kinh tế đầu tiên của Trung Quốc vẫn còn loay hoay tìm kiếm bản sắc riêng như một thành phố. Nó vẫn không có cá tính độc đáo của Venice, Ý hoặc Antwerp, Bỉ, New York và San Francisco, Mỹ – tất cả các thành phố cảng được kiến tạo trong những thời gian tương ứng của tăng trưởng kinh tế quốc gia. Do đó, các địa phương và quốc gia xem xét tổng thể cần biết những chỉ số thành công nào họ muốn đo.

Vân Đồn, Vân Phong và Phú Quốc nằm trong danh sách những điểm đến đẹp nhất trên thế giới . Cơ hội đang lên và thách thức cũng cao. Sự thành lập của các đặc khu kinh tế mới được phê duyệt này chắc chắn sẽ có những tác động kinh tế to lớn không chỉ tới các tỉnh Quảng Ninh , Khánh Hòa và Kiên Giang , mà còn tới toàn bộ nền kinh tế của Việt Nam. TB &  HN

BMW to Build its Largest Factory in the US: Lessons for Vietnam’s Automobile Industry


Why does BMW choose the US to be its largest production site? What makes the US become again a competitive site for manufacturing and an attractive platform for automobile exports? Is there anything Vietnam can learn from the renaissance of the US automobile industry?

Recently, the automobile industry in Vietnam seems to face strong headwinds, in spite of strong domestic demand.  The Vietnam Automobile Manufacturers’ Association (VAMA) reported that the domestic car market sold 110,519 vehicles in 2013, indicating a 19% increase from 2012. Just before Tet Giap Ngo, sales of assembled cars in Vietnam climbed  72% from the same period last year. Yet, the Heavy Industry Department of the Ministry of Industry and Trade claims that many car manufacturing factories in Vietnam only operate at 50% of their capacity.

Foreign car makers such as Ford, Honda and Toyota are changing market strategies in Vietnam. Expecting drastic reduction of import taxes on automobiles, these companies are back to a simpler business model; that is just to export cars to Vietnam, instead of building cars locally. As part of the WTO agreement, Vietnam will have to significantly reduce taxes on imported automobiles, which are currently at 60%. Also, Vietnam will have to eliminate tariffs on cars imported from ASEAN countries by 2018. With no more tariff barriers, Vietnam is losing its competitive edge as a low-cost manufacturing base. Mazda initially planned to build a factory in Vietnam, but has now dropped the project.

In contrast, the car industry in the US seems to pick up momentum. With heavy financial rescue from the Bush and Obama administrations during the 2008 crisis, General Motors (GM) is back to business again along with other American brands. But most notably is the rush of foreign car manufacturers to the American soil. Mr. Norbert Reithofer, BMW chairman of the board, announced in New York on Friday March 28 that his company would invest an additional $1 billion in its factory in the US. For 20 years, BMW has invested $6-billion in its Spartanburg factory located in South Carolina that has an annual output of more than 300,000 cars. By the end of 2016, adding 800 more workers to its current total workforce of 8,000, the high-tech US factory is expected to produce 450,000 vehicles. As such, it will be the largest BMW factory in the world, exceeding the plant in Munich, Germany, which currently rolls out 340,000 cars yearly. BMW plans to produce the SUV X4, and a larger model, the X7.

This German investment is certainly good news for the US economy. In 2013, 70% of the luxury cars produced by BMW in the USA were exported to the world. This export corresponds to an estimated value of $7.7 billion, based on the US Department of Commerce data.

BMW has 28 production and assembly facilities in 13 countries. Why does BMW choose the US to be its largest production site? What makes the US become again a competitive site for manufacturing and an attractive platform for automobile exports? Is there anything Vietnam can learn from the renaissance of the US automobile industry?

Many foreign companies that have their factories in the US cite the benefits of the “Made in the USA” brand. Even with high corporate taxes and health costs, the US is still recognized to have a production infrastructure that is economically and politically stable and resilient. The US has relatively low energy costs. Its infrastructure is efficient and more resilient to natural disasters. As an example, the 2011 tsunami in Japan caused quite a bit of disruption to BMW and other high-tech manufacturers because it took time for Japanese part suppliers to recover from the earthquake. The US also possesses an extensive network of research-based universities, and foreign companies can benefit from technology transfer. Most international car makers have their R&D offices in the country.

With an increasingly sophisticated market, selling low-quality cheap cars might not be the answer to sustain the business. GM has learned this lesson the hard way. Facing increased labor cost in the US, GM moved some of its production in the early 2000’s to China to take advantage of cheap Chinese labor. The consequence of this culture of cost cutting has lead to quality problem that is currently costing GM billions of dollars in safety recall and replacement. In contrast, BMW looks for cost-reasonable quality workers able to operate in production lines using cutting-edge technologies. Facing low-cost competition in Asia, US workers have recently learned to be more productive and are today better educated in taking advantage of technologies. Boston Consulting reports that during the last decade, labor productivity rose much faster in the US than in Western Europe. Research by the Organization for International Investment (OFII) shows that foreign manufacturers pay US workers 14% more than the industry average. But the high productivity justifies the higher salary.

Another reason is the quality and availability of US-made parts. Foreign car makers use quite many parts made in the USA for the cars they produce on American soil. reports that in 2013, Honda and Toyota bought respectively $22 and $25 billion of American equipment, parts and supplies. Logistically, it would be cost-effective to have factories located close to the suppliers to save production time, shipping costs, taxes and duties. Last but not least, BMW also follows the marketing concept of of having production close to the customers. With cars produced in the USA, car manufacturers can reach out to their clients throughout the American continent and Europe faster and more cost-effectively.

Vietnam produced 40,470 cars in 2012, according to Paris-based International Organization of Motor Vehicles Manufacturers (OICA).  In contrast to the US car industry, cars made in Vietnam have more than two-thirds of foreign parts. These parts from overseas are subject to a 20% import tax. Even with low labor cost, cars assembled in locations such as Hoa Binh with heavily taxed foreign parts will eventually cost more than their foreign competitors, once import tariffs on finished cars are gone.

Looking at the American manufacturing renaissance, it might be the time now for the Vietnamese automobile industry to revisit its business strategy. Building a car industry based only on intensive low-cost labor might still make sense in the Vietnamese market. An immediate solution would be to immediately cut or eliminate import tariffs for automobile parts to help reduce the domestic production costs. This move would work only if the savings on import taxes for parts could neutralize other costs related to energy costs, transit, delivery, logistical risks and marketing.

A more radical and long-term solution would be to undertake a thorough analysis of the entire supply chain of the automobile industry in Vietnam, brand by brand, model by model, type by type, and factory by factory. Decision makers involved in the future of Vietnam’s car industry need to come up with a balanced and sustainable solution, one that makes economic sense to foreign car manufacturers, and to Vietnamese car buyers.

Throughout its 110 year-long history of car making, the US car industry has seen happy and sad times. With only 20 years of building modern vehicles, automobile manufacturing in Vietnam is quite young. But it is now the time for Vietnam’s motor vehicles industry to rethink its business model to adapt to changing times.

Looking into the future, the fundamental issue is to create an ecosystem similar to the one of the US car industry that is conducive to producing state-of-the-art cars that meet the expectations of today’s drivers. Sooner than later, Vietnam should start building various components of its own ecosystem, one step at a time. The components include, but are not limited to: (1) coming up with fiscal incentives to encourage foreign car manufacturers to stay in the country, (2) building the supply base by encouraging local firms to produce more car parts with improved quality, (3) and improving the quality of engineering programs at Vietnamese universities to improve workers’ productivity. It takes time to build a successful industry. Any hasty shortcut might cause more harm than good. TB



Tại sao BMW chọn Mỹ là nơi sản xuất lớn nhất của hãng? Điều gì làm cho Mỹ một lần nữa trở thành điểm cạnh tranh cho sản xuất và hấp dẫn cho xuất khẩu ô tô? Việt Nam có thể học hỏi gì từ sự phục hưng của ngành công nghiệp ô tô Mỹ?

Ngành công nghiệp ô tô Việt Nam dường như đang phải đối mặt với những trở ngại lớn, mặc dù nhu cầu trong nước mạnh. Hiệp hội các nhà sản xuất ô tô Việt Nam (VAMA) cho biết lượng tiêu thụ xe hơi trong nước năm 2013 là 110.519 xe, tăng 19% so với năm 2012. Trước Tết Giáp Ngọ, doanh số bán xe ô tô lắp ráp tại Việt Nam tăng 72% so với cùng kỳ năm ngoái. Tuy nhiên, Vụ Công nghiệp nặng thuộc Bộ Công Thương cho rằng nhiều nhà máy sản xuất xe hơi ở Việt Nam chỉ hoạt động 50% công suất.

Các nhà sản xuất xe hơi nước ngoài như Ford, Honda và Toyota đang thay đổi chiến lược thị trường tại Việt Nam. Mong giảm mạnh thuế nhập khẩu đối với xe ô tô, các công ty này quay trở lại một mô hình kinh doanh đơn giản hơn, đó là chỉ xuất khẩu ô tô vào Việt Nam, thay vì sản xuất tại đây. Như một phần của thỏa thuận gia nhập WTO, Việt Nam sẽ phải giảm đáng kể thuế ô tô nhập khẩu, hiện nay là 60%. Ngoài ra, Việt Nam sẽ phải loại bỏ thuế quan đối với xe ô tô nhập khẩu từ các nước ASEAN trước năm 2018. Không còn hàng rào thuế quan, Việt Nam đang mất dần lợi thế cạnh tranh như là một cơ sở sản xuất chi phí thấp . Mazda ban đầu dự định xây dựng một nhà máy ở Việt Nam, nhưng bây giờ đã từ bỏ.

Ngược lại, ngành công nghiệp xe hơi ở Mỹ dường như được “tạo đà”. Với cứu trợ tài chính lớn từ chính quyền Bush và Obama trong cuộc khủng hoảng năm 2008, General Motors (GM) đã trở lại để kinh doanh cùng với các thương hiệu khác của Mỹ. Nhưng đáng chú ý nhất là cuộc chạy đua của các nhà sản xuất xe hơi nước ngoài đến đất Mỹ. Ông Norbert Reithofer, Chủ tịch Hội đồng quản trị BMW, công bố tại New York vào ngày thứ Sáu 28/3 rằng công ty BMW sẽ đầu tư thêm 1 tỷ USD vào nhà máy ở Mỹ. Trong 20 năm qua, BMW đã đầu tư 6 tỷ USD vào nhà máy Spartanburg nằm ở South Carolina, có sản lượng hàng năm hơn 300.000 xe ô tô. Đến cuối năm 2016, với việc tuyển  thêm 800 công nhân bên cạnh số lao động hiện tại là 8.000, nhà máy công nghệ cao này dự kiến ​​sẽ sản xuất 450.000 xe. Như vậy, đây sẽ là nhà máy sản xuất lớn nhất thế giới của BMW, vượt qua nhà máy ở Munich, Đức hiện đã sản xuất 340.000 xe mỗi năm. BMW có kế hoạch sản xuất SUV X4, và một mẫu xe lớn hơn, X7.

Đầu tư này của Đức chắc chắn là tin tốt cho nền kinh tế Mỹ. Trong năm 2013, 70% của những xe sang trọng được sản xuất bởi BMW ở Mỹ đã được xuất khẩu ra thế giới. Xuất khẩu này tương ứng với giá trị ước tính là $ 7,7 tỷ đô la, theo số liệu của Bộ Thương mại Mỹ.

BMW có 28 cơ sở sản xuất và lắp ráp tại 13 quốc gia. Tại sao BMW chọn Mỹ là nơi sản xuất lớn nhất của hãng? Điều gì làm cho Mỹ một lần nữa trở thành điểm cạnh tranh cho sản xuất và hấp dẫn cho xuất khẩu ô tô? Việt Nam có thể học hỏi gì từ sự phục hưng của ngành công nghiệp ô tô Mỹ?

Nhiều công ty nước ngoài có nhà máy ở Mỹ nhắc đến các lợi ích của thương hiệu “Made in the USA”. Ngay cả với mức thuế và chi phí y tế cao, Mỹ vẫn được công nhận có một cơ sở hạ tầng sản xuất ổn định về kinh tế và chính trị. Mỹ có chi phí năng lượng tương đối thấp. Cơ sở hạ tầng của Mỹ là hiệu quả và linh hoạt hơn với các thảm họa tự nhiên. Ví dụ, năm 2011 sóng thần ở Nhật Bản gây ra khá nhiều sự gián đoạn cho BMW và các nhà sản xuất công nghệ cao khác bởi vì nó mất nhiều thời gian cho các nhà cung cấp linh kiện ở Nhật Bản phục hồi từ trận động đất. Mỹ cũng sở hữu một mạng lưới các trường đại học nghiên cứu, và các công ty nước ngoài có thể được hưởng lợi từ chuyển giao công nghệ. Hầu hết các nhà sản xuất xe nước ngoài có văn phòng R & D của họ ở Mỹ.

Với một thị trường ngày càng tinh tế, việc bán những chiếc xe giá rẻ chất lượng thấp có thể không phải là giải pháp để duy trì kinh doanh. GM đã phải “trả giá” để có bài học này. Phải đối mặt với chi phí lao động tăng lên ở Mỹ, GM chuyển một số sản xuất trong đầu những năm 2000 đến Trung Quốc để tận dụng lợi thế lao động giá rẻ của Trung Quốc. Việc cắt giảm chi phí này đã dẫn đến các vấn đề về chất lượng, tiêu tốn GM hàng tỷ đô la để thu hồi và thay thế an toàn. Trong khi đó, BMW sắp xếp công nhân chất lượng với chi phí hợp lý để hoạt động trong dây chuyền sản xuất sử dụng công nghệ tiên tiến. Phải đối mặt với cạnh tranh chi phí thấp ở châu Á, lao động Mỹ gần đây đã học cách nâng cao hiệu quả hơn và được đào tạo tốt hơn để tận dụng lợi thế công nghệ. Boston Consulting báo cáo rằng trong thập kỷ qua, năng suất lao động ở Mỹ tăng nhanh hơn nhiều ở Tây Âu. Nghiên cứu của Tổ chức đầu tư quốc tế (OFII) cho thấy các nhà sản xuất nước ngoài trả lương công nhân Mỹ hơn 14 % so với trung bình ngành. Năng suất cao, lương cao hơn.

Một lý do khác là chất lượng và tính sẵn sàng của các bộ phận do Mỹ chế tạo. Các nhà sản xuất xe hơi nước ngoài sử dụng  nhiều bộ phận được sản xuất tại Mỹ cho những chiếc xe họ sản xuất trên đất Mỹ. báo cáo rằng trong năm 2013, Honda và Toyota đã chi tương ứng 22 tỷ và 25 tỷ đô la để mua thiết bị, phụ tùng, vật tư của Mỹ. Theo quan điểm cung ứng, hiệu quả về chi phí là có nhà máy nằm gần với nhà cung cấp để tiết kiệm thời gian sản xuất, chi phí vận chuyển , các loại thuế. Và cuối cùng, BMW cũng theo khái niệm marketing là đặt sản xuất gần với khách hàng. Với xe ô tô sản xuất tại Hoa Kỳ, các nhà sản xuất xe hơi có thể tiếp cận khách hàng của họ trên khắp châu Mỹ và châu Âu nhanh hơn và hiệu quả chi phí hơn.

Việt Nam sản xuất 40.470 xe trong năm 2012, theo báo cáo của Tổ chức quốc tế của các nhà sản xuất phương tiện cơ giới (OICA) đặt tại Paris. Ngược lại với ngành công nghiệp xe hơi Mỹ, xe sản xuất tại Việt Nam có nhiều hơn hai phần ba các bộ phận nước ngoài. Các bộ phận từ nước ngoài phải chịu thuế nhập khẩu 20%. Ngay cả với chi phí lao động thấp, xe lắp ráp tại các địa điểm như Hòa Bình với các bộ phận nước ngoài bị đánh thuế nặng cuối cùng sẽ có giá cao hơn đối thủ cạnh tranh nước ngoài, một khi không còn thuế nhập khẩu xe ô tô.

Nhìn vào thời kỳ phục hưng sản xuất của Mỹ, lúc này có thể là thời điểm cho ngành công nghiệp ô tô Việt Nam thay đổi lại chiến lược kinh doanh của mình . Xây dựng một ngành công nghiệp xe hơi chỉ dựa trên lao động giá rẻ vẫn có thể hiệu quả ở thị trường Việt Nam. Một giải pháp tức thời sẽ là ngay lập tức cắt giảm hoặc loại bỏ thuế nhập khẩu đối với phụ tùng ô tô để giúp giảm chi phí sản xuất trong nước. Động thái sẽ cần chỉ hiệu quả nếu các khoản tiết kiệm về thuế nhập khẩu cho các bộ phận có thể trả đủ cho các chi phí khác liên quan đến chi phí năng lượng, vận chuyển, giao hàng, rủi ro về hậu cần và tiếp thị.

Một giải pháp triệt để hơn và dài hạn sẽ là cần thực hiện một phân tích kỹ về toàn bộ chuỗi cung ứng của ngành công nghiệp ô tô tại Việt Nam, từng thương hiệu, từng mô hình, từng chủng loại, và từng nhà máy một. Các nhà hoạch định cho tương lai của ngành công nghiệp xe hơi Việt Nam cần tìm ra một giải pháp cân bằng và bền vững, một giải pháp có ý nghĩa kinh tế đối với các nhà sản xuất xe hơi nước ngoài, và người mua xe Việt Nam.

Trong suốt lịch sử của 110 năm sản xuất, ngành công nghiệp xe hơi Mỹ đã có những thăng trầm. Chỉ với 20 năm phát triển, ngành sản xuất ô tô tại Việt Nam vẫn là khá trẻ. Nhưng đã đến lúc ngành công nghiệp phương tiện động cơ Việt Nam cần nhìn lại mô hình kinh doanh để thích ứng với thay đổi thời gian.

Nhìn tới tương lai, vấn đề cơ bản là tạo ra một hệ sinh thái cho công nghiệp ô tô như ở Mỹ, thúc đẩy sản xuất xe có chất lượng và mẫu mã đáp ứng sự mong đợi của khách hàng. Trước tiên, Việt Nam cần bắt đầu xây dựng các thành phần khác nhau của hệ sinh thái riêng, mỗi bước tại mỗi thời điểm. Các thành phần bao gồm, nhưng không giới hạn: (1) đưa ra ưu đãi tài chính để khuyến khích các nhà sản xuất xe hơi nước ngoài ở lại Việt Nam, (2) xây dựng cơ sở cung cấp bằng cách khuyến khích doanh nghiệp trong nước sản xuất phụ tùng xe hơi nhiều hơn với chất lượng được cải thiện, ( 3) và nâng cao chất lượng các chương trình kỹ thuật tại các trường đại học Việt Nam để nâng cao năng suất lao động. Cần thời gian để xây dựng một ngành công nghiệp thành công, và bất kỳ một rút ngắn vội vàng nào có thể hại nhiều hơn lợi. TB & HN


The Chiquita-Fyffes Merger: Should Vietnamese banana farmers adopt mass production or product diversification?



There has been a bit of discussion about bananas lately. In Vietnam, the recent success of growing quality bananas and the export of high-yield banana flowers and leaves from the commune of Tan Long, Huong Hoa, Quang Tri, have been praised as a successful initiative by local farmers to reduce poverty. Bananas are one of the most important and traditional fruits in Vietnam. According to the FAO, annual commercial production of bananas is just over one million tons. This number seems small. And statistics should take into account the large number of additional bananas grown by family farms in small production outputs, for local and family use. According to Reuters, the global export market of bananas is worth $7 billion. If Vietnam wants to join the world’s top producers of bananas for a share of this growing market, it has to quickly modernize  its production. According to the United Nations, Uganda, China, Philippines, Ecuador, Brazil, Indonesia, Columbia, Cameroon and Tanzania are the top 10 nations that collectively produce 96 million tons of bananas or two-thirds of total world’s production.

Since the announcement on March 10 in the U.S. that Chiquita International is going to do a stock purchase of Fyffes in Ireland for $1.07 billion to become the top world supplier of bananas, the business media is still debating about what is behind the acquisition strategy and what will be the impact on the global banana market. By 2014, after the merger, the combined revenues of Chiquita-Fyffes will be around $4.6 billion. Some of these discussions seem to misread the main reason behind the Chiquita-Fyffes merger.

Typically, benefits for a business merger or acquisition (M&A) include: (1) elimination of competition by buying a menacing competitor; (2) quick acquisition of skills and knowledge to gain competitive advantage through innovation; (3) instant access to new markets offered by the purchased firm (4) combined production capacity to offer more diversified products and; (5) reduced operational costs through economies of scale.

However, the merger of two of the world’s oldest fruit importers is somehow out of ordinary because of the unique nature of the banana market. In the Chiquita-Fyffes merger, market expansion would not happen in the near future. For a long time, Chiquita and Fyffes have established their own local markets at different countries. Chiquita exports bananas mostly to North America and Asia. Fyffes serves primarily the European markets. By merging, there is no clear sign of how market expansion can be done given established existing distribution networks.

Another typical benefit of M&A is the ability of the merged company to increase prices. This might not be easy in the banana business. Consumers consider bananas as a common and cheap fruit. If they are willing to pay more, they will switch to apples, oranges and pears. Despite the fact that demand of bananas is predicted to increase by 5% this year, it would be still a challenge for sellers to sell bananas at a higher price. Acknowledging the low-price expectations by grocery shoppers, giant supermarkets who have control of the food distribution networks, use their local purchasing power to prevent importers such as Chiquita to increase prices.

With prices of bananas set low by giant supermarkets, importers such as Chiquita and Fyffes might try in turn to force farmers to sell their bananas at even lower prices. But this strategy has limitations. Prices are already very low. And with increased quantity of production, farm owners are increasingly feeling pressures from workers’ unions to increase the salary for their members.

Facing all of these challenges and the prospect of low profit margin from a perishable good, the only sensible business strategy for banana exporters to increase the currently low profit margin would be to reduce operational costs. This seems to be the key motivation behind the Chiquita-Fyffes deal. With bananas grown at different locations thousands of kilometers away from the final destinations, logistics costs are non-trivial. Production at many locations. Quality control at very different economic environments. Packaging of a perishable fruit. Inventories at many locations before reaching the markets. Global and domestic transportation. Stringent food inspection. Complex distribution planning. These activities add substantial costs to the price of the bananas. With business involving 70 countries and 180 million boxes of bananas each year, logistic costs will likely increase and consolidation to slash costs seems to be a strategy for survival.

With the merger, Chiquita-Fyffes will likely be able to further standardize  its entire supply chain network to cut costs. Banana Link, a non-profit organization based in the UK that advocates for the sustainable trade of bananas, claims that the newly combined company could force farmers to grow only one type of banana. With the production of a single type of banana — likely the Cavendish —mass production, packaging, scheduling and shipping would be more optimal, thus costs can be reduced significantly. As such, the potential key impact of the merger would be to increase profit margin through a more efficient process from production to delivery. Consumers will be able to continue to buy bananas cheaply. But, they might just have only one type of banana to enjoy! Investors seem to like the idea. Immediately after the merger announcement, Fyffes stocks rose 46% and Chiquita 11%.

Vietnam is industrializing its agricultural sector. To join the nations of banana exporters, Vietnamese farmers should be prepared to adopt the type of banana that the global importers are interested in buying. To go global, banana growers from main production provinces such as Dong Nai, Can Tho, Son Trang, Tien Giang, Vinh Long, Ben Tre, and Vinh Phu should set up a modern mass production chain to ensure the best quality at the lowest possible price. The move by Chiquita to acquire Fyffes highlights the strategic importance of having an efficient global supply chain for agricultural products.

In parallel, and reflecting the long tradition of having a variety of types of bananas in Vietnamese daily cuisine, bananas from provinces such as Tan Long in Huong Hoa, Quang Tri, should continue to diversify their banana-based products to secure a niche market that giant companies such as the reunited Chiquita-Fyffes and the other two top producers, Dole Food and Fresh Del Monte Produce, will not be able to compete. Low-price mass production strategy? Diversified high-end product strategy? The good news is that Vietnamese banana growers can do both, if they want to. TB

Vietnamese version/ Bản Tiếng Việt

Sáp nhật của Chiquita – Fyffes: Nông dân sản xuất chuối Việt Nam nên sản xuất đại trà hay đa dạng hóa sản phẩm?

Đã có một số thảo luận về chuối gần đây. Ở Việt Nam, thành công vừa qua của việc trồng chuối chất lượng và xuất khẩu hoa chuối và lá chuối thu lợi cao từ xã Tân Long, Hướng Hóa, Quảng Trị, đã được ca ngợi như là một sáng kiến ​​tốt của nông dân địa phương để xóa đói giảm nghèo. Chuối là một trong những trái cây quan trọng và truyền thống nhất tại Việt Nam. Theo FAO, sản lượng thương mại hàng năm của chuối là chỉ hơn một triệu tấn. Con số này dường như nhỏ. Và số liệu thống kê nên đưa vào xem xét một số lượng lớn của chuối được trồng ở các nông trại, phục vụ nhu cầu sử dụng địa phương và gia đình. Theo Reuters, thị trường xuất khẩu toàn cầu của chuối trị giá 7 tỷ USD. Nếu Việt Nam muốn tham gia cùng các nhà sản xuất chuối hàng đầu thế giới trên một thị trường đang phát triển này, Việt Nam cần nhanh chóng hiện đại hóa sản xuất. Theo Liên Hiệp Quốc, Uganda, Trung Quốc , Philippines, Ecuador, Brazil, Indonesia, Columbia, Cameroon và Tanzania là 10 quốc gia hàng đầu, lượng sản xuất tính gộp là 96 triệu tấn chuối hoặc hai phần ba tổng sản lượng thế giới.

Kể từ thông báo 10/3 tại Mỹ rằng Chiquita International sẽ mua một lượng cổ phiếu của Fyffes ở Ireland trị giá 1,07 tỷ $ để trở thành nhà cung cấp chuối hàng đầu thế giới, các phương tiện truyền thông kinh doanh vẫn còn tranh luận về những gì đằng sau chiến lược mua lại này và tác động như thế nào tới thị trường chuối toàn cầu. Đến 2014, sau khi sáp nhập, doanh thu gộp của Chiquita – Fyffes sẽ đạt khoảng $ 4,6 tỷ USD. Một số những cuộc thảo luận dường như nhận định sai lý do đằng sau sự sáp nhập Chiquita – Fyffes.

Thông thường, các lợi ích của việc sáp nhập kinh doanh hoặc mua lại (M & A) bao gồm: (1) loại bỏ cạnh tranh bằng cách mua lại một đối thủ cạnh tranh đe dọa, (2) tiếp cận nhanh các kỹ năng và kiến ​​thức để đạt được lợi thế cạnh tranh thông qua đổi mới, (3) thâm nhập ngay các thị trường mới của các công ty được mua (4) nâng cao năng lực sản xuất để cung cấp sản phẩm đa dạng hơn và, (5) giảm chi phí hoạt động do quy mô sản xuất.

Tuy nhiên, việc sáp nhập của hai công ty nhập khẩu trái cây lâu đời nhất thế giới là phần nào bất bình thường do tính chất độc đáo của thị trường chuối. Việc sáp nhập Chiquita – Fyffes không có mở rộng thị trường trong tương lai gần. Từ lâu, Chiquita và Fyffes đã thiết lập thị trường địa phương của mình ở các nước khác nhau. Chiquita xuất khẩu chuối chủ yếu sang Bắc Mỹ và châu Á. Fyffes phục vụ chủ yếu thị trường châu Âu. Qua việc sáp nhập, không có dấu hiệu rõ về cách mở rộng thị trường xét trên thực tế về mạng lưới phân phối đã được thiết lập hiện có.

Một lợi ích điển hình khác của M & A là khả năng sáp nhập để tăng giá. Điều này có thể không được dễ dàng trong kinh doanh chuối. Người tiêu dùng xem chuối là một loại trái cây phổ biến và rẻ tiền. Nếu họ sẵn sàng trả nhiều tiền hơn, họ sẽ chuyển sang mua táo, cam và lê. Mặc dù trên thực tế nhu cầu về chuối được dự đoán sẽ tăng 5 % trong năm nay, đó vẫn sẽ là một thách thức đối để bán chuối với giá cao hơn. Nhận biết sự mong đợi giá thấp của các cửa hàng tạp hóa, các siêu thị khổng lồ có quyền kiểm soát mạng lưới phân phối thực phẩm đang sử dụng sức mua địa phương để ngăn chặn các nhà nhập khẩu như Chiquita tăng giá.

Với giá chuối được đặt thấp bởi các siêu thị khổng lồ, các nhà nhập khẩu như Chiquita và Fyffes có thể đến lượt mình buộc nông dân bán chuối với giá thấp hơn. Nhưng chiến lược này có những hạn chế. Giá đã rất thấp. Và với sự gia tăng số lượng sản xuất, các chủ nông trại đang ngày càng cảm thấy áp lực từ công đoàn lao động đòi tăng lương cho công nhân.

Phải đối mặt với tất cả những thách thức và triển vọng lợi nhuận thấp từ mặt hàng dễ hư hỏng, chiến lược kinh doanh hợp lý nhất cho các nhà xuất khẩu chuối để tăng tỷ suất lợi nhuận thấp hiện nay sẽ là giảm chi phí hoạt động. Điều này dường như là động lực chính đằng sau các thỏa thuận Chiquita – Fyffes. Do chuối được trồng tại các địa điểm khác nhau cách xa hàng ngàn cây số đến các điểm tiêu thụ cuối cùng, chi phí hậu cần là không nhỏ. Sản xuất tại nhiều điểm. Kiểm soát chất lượng tại các môi trường kinh tế rất khác nhau. Đóng gói một loại trái cây dễ hư hỏng. Tồn kho tại nhiều địa điểm trước khi đến thị trường. Vận tải toàn cầu và trong nước. Kiểm tra thực phẩm nghiêm ngặt. Lập kế hoạch phân phối phức tạp. Các hoạt động này gia tăng chi phí đáng kể cho giá chuối. Với hoạt động kinh doanh ở 70 quốc gia và 180 triệu hộp chuối mỗi năm, chi phí hậu cần sẽ có khả năng tăng và củng cố để cắt giảm chi phí có vẻ là một chiến lược để tồn tại.

Với việc sáp nhập, Chiquita – Fyffes sẽ có thể tiếp tục chuẩn hóa toàn mạng lưới dây chuyền cung cấp để cắt giảm chi phí. Banana Link, một tổ chức phi lợi nhuận có trụ sở tại Vương quốc Anh, ủng hộ cho thương mại bền vững của chuối, cho rằng việc sáp nhập có thể buộc nông dân trồng chỉ có một loại chuối. Với việc sản xuất một loại chuối duy nhất – có thể sẽ là Cavendish – việc sản xuất hàng loạt, đóng gói, lập kế hoạch và vận chuyển sẽ được tối ưu hơn, do đó chi phí có thể được giảm đáng kể. Như vậy, tác động quan trọng có thể của việc sáp nhập là tăng lợi nhuận thông qua một quá trình hiệu quả hơn từ sản xuất đến phân phối. Người tiêu dùng sẽ có thể tiếp tục mua chuối với giá rẻ. Tuy nhiên, họ có thể chỉ có một loại chuối để thưởng thức! Nhà đầu tư có vẻ thích ý tưởng này. Ngay sau khi thông báo sáp nhập, cổ phiếu Fyffes tăng 46% và Chiquita 11%.

Việt Nam đang công nghiệp hóa ngành nông nghiệp. Để gia nhập với các quốc gia xuất khẩu chuối, nông dân Việt Nam cần chuẩn bị để trồng loại chuối mà các nhà nhập khẩu toàn cầu quan tâm đến mua. Để phát triển toàn cầu, những nông dân trồng chuối từ các tỉnh sản xuất chính như Đồng Nai, Cần Thơ, Sơn Trang, Tiền Giang, Vĩnh Long, Bến Tre và Vĩnh Phú nên thiết lập một dây chuyền sản xuất hàng loạt hiện đại để đảm bảo chất lượng tốt nhất ở mức giá thấp nhất có thể. Động thái của Chiquita mua lại Fyffes nhấn mạnh tầm quan trọng của chiến lược thiết lập một chuỗi cung ứng toàn cầu hiệu quả cho các sản phẩm nông nghiệp.

Song song với đó, và để phản ánh một loạt các loại chuối trong ẩm thực Việt Nam hàng ngày, các nhà sản xuất chuối từ các tỉnh như Tân Long ở Hướng Hóa, Quảng Trị, nên tiếp tục đa dạng hóa sản phẩm để tìm kiếm một thị trường ngách mà các công ty khổng lồ như Chiquita – Fyffes, Dole Food và Fresh Del Monte Produce, sẽ không có khả năng cạnh tranh. Chiến lược sản xuất hàng loạt giá thấp? Chiến lược đa dạng các sản phẩm cao cấp? Một tin vui là những người sản xuất chuối Việt Nam có thể làm cả hai, nếu họ muốn. TB & HN



Reviving Vietnam’s lackluster real estate market with foreign investments?


The year 2014 has been so far a great start for most of the world’s real estate markets. As 2013 was a great year for the stock markets, many investors are cashing in profits and moving some of their funds to real estate. Sell high, buy low, as one would say it.

Most notably, foreign investments in the real estate market have been just astounding. Chinese investors made the headline this morning in Australia as they spent almost $US.5.5 billion in Australia’s real estate market last year. According to ABC News in Australia, about 12% of new homes in Australia were bought by Chinese nationals in 2013. Credit Suisse reports that Chinese purchased 18% and 14% of new homes in Sydney and Melbourne respectively. Facing slower growth forecasts at home, and thanks to the new government policy called “Go Global”, Chinese are now in a shopping spree looking for real estate investment worldwide. The Swiss bank estimates that the Chinese spent USD22 billion on Australian property over the past seven years, and they are likely to pour in $US40 billion more in the residential real estate over the next 7 years.

Chinese are not alone. With abundant liquidity, many foreigners are looking for real estate markets that show high return potential. Singaporeans poured dollars in the UK, with London as the top country for real estate investing. Greeks in Germany. Hong Kong nationals in Canada. Canadians in the USA. Etc.

But all eyes seem to focus on the U.S. market. The five most popular countries for foreign real estate investment are the USA, Australia, UK, Canada and Germany. At the PERE (Private Equity Real Estate) summit in Hong Kong this week, the US is seen by professional investors as the likely top spot for foreign real estate investment. This is primarily thanks to investors’ perception that the American market is transparent, efficient, and has the highest potential for price appreciation. According to HFF research, the US is poised to get the largest market share of an estimated amount of $180 billion in 2014 by Chinese insurance firms alone. Many of them are interested in retail and hotels, and residential land development.

The overall economic impacts for a country that can attract foreign investments, such as Australia and the USA, should be positive. Of course, it is all smile for local real estate developers, building suppliers and tax authorities. The Property Council of Australia argues that international investment in real estate was crucial to the country national growth. And the government should focus on improving ways to ensure fast supply of real estate. New construction will create more jobs. It also presents timely opportunities for urban planning that meets the lifestyle of the 21st century. Last but not least, it is also beneficial to the retail industry. Colliers International’s analysts claim that overseas investment during the last six months in property has helped propelled the Australian retail industry with an annually adjusted growth of 9.4%.

But foreign real estate acquisition likely hurts first-time local home buyers. Local middle-class homebuyers will not be able to compete against foreign investors with deep pockets. In addition, some local lawmakers have expressed concerns that the national regulations and existing infrastructure are not ready yet for a flood of foreign ownerships. Perhaps there is here a lesson learned from Singapore’s Central Provident Fund. Started by the British colonial authority in 1955, the law requires working citizens and their employers to establish a savings plan to fund their retirement and housing needs. In parallel, the government uses tax revenues to build public housing. With the Provident fund and affordable housing, Singapore is among the top countries in the world with 90.5% of home ownership.

Vietnam’s real estate market has shown some tentative sign of recovery, according to Jones Lang LaSalle, a global real estate consultancy company. With one of the world’s worst market performances in real estate since 2009, there are scores of local cash-trapped investors who went out of business or on the verge of bankruptcy. Since Vietnam’s real estate is a buyer’s market, it is important for the authorities to develop policies to reduce investors’ perceived risks. Last week, at the 26th National Assembly session, the Ministry of Construction and the National Assembly’s Economics committee were working on a Housing bill to reduce restrictions for Viet Kieu to buy property. This is certainly a positive step but apparently not competitive and not swift enough. Even with the ability to extend the lease beyond the legal limits of 50-year lease, foreign investors do have a choice to invest elsewhere with less financial and economic risks, fewer language, social and cultural barriers. As Stephen Wyatt of Jones Lang LaSalle puts it, a single measure alone will not be sufficient. If Vietnam is to join the world’s real estate market, it should do whatever it can to revive the residential and commercial real estate markets. Chinese or not. Viet Kieu or not. Single foreign investor or multinational investment funds. The sooner Vietnam is able to compete with the international property investment market, the better for the local cash-trapped property investors looking for cash-abundant buyers, and in the long run, better for the national economy. TB

Vietnamese version/ Bản Tiếng Việt

Phục hồi thị trường bất động sản ảm đạm của Việt Nam thông qua đầu tư nước ngoài?

Năm 2014 tính đến thời điểm này là một khởi đầu tuyệt vời cho hầu hết các thị trường bất động sản trên thế giới. 2013 đã là một năm tuyệt vời cho các thị trường chứng khoán, nhiều nhà đầu tư đã thu lợi và đang chuyển hướng sang bất động sản. Bán cao mua thấp, như một quy luật.

Đáng chú ý, đầu tư nước ngoài vào thị trường bất động sản đang tăng đáng kể. Trang nhất tờ báo sáng nay tại Úc đã đưa tin các nhà đầu tư Trung Quốc, họ đầu tư gần 6 tỷ đô la trên thị trường bất động sản Úc năm ngoái. Theo ABC News tại Úc, khoảng 12% nhà mới tại Úc đã được mua bởi người dân Trung Quốc vào năm 2013. Credit Suisse cho biết Trung Quốc mua 18% và 14 % nhà mới tại Sydney và Melbourne tính riêng. Đối mặt với dự báo tăng trưởng chậm hơn ở Trung Quốc, và có chính sách mới của chính phủ “Toàn cầu hóa”, Trung Quốc hiện đang tích cực tìm kiếm đầu tư bất động sản trên toàn thế giới. Ngân hàng Thụy Sĩ ước tính Trung Quốc đã chi 24 tỷ đô la vào bất động sản của Úc trong bảy năm vừa qua, và sẽ đầu tư thêm 44 tỷ đô la vào bất động sản dân cư trong 7 năm tới.

Trung Quốc không phải là trường hợp duy nhất. Với khả năng thanh khoản dồi dào, các nhà đầu tư nước ngoài đang tìm kiếm những thị trường bất động sản có tiềm năng lợi nhuận cao. Singapore đầu tư tiền vào nước Anh, quốc gia hàng đầu cho đầu tư bất động sản. Hy Lạp đầu tư tiền vào Đức; Hồng Kông vào Canada; Canada vào Mỹ.

Nhưng mọi sự chú ý dường như tập trung vào thị trường Mỹ. Năm quốc gia phổ biến nhất cho đầu tư bất động sản nước ngoài là Mỹ, Úc, Anh, Canada và Đức. Tại Hội nghị PERE (Bất động sản đầu tư cá nhân) ở Hồng Kông trong tuần này, Mỹ được đánh giá bởi các nhà đầu tư chuyên nghiệp là điểm đến hàng đầu cho đầu tư bất động sản nước ngoài. Các nhà đầu tư cho rằng thị trường Mỹ minh bạch, hiệu quả và có tiềm năng cao nhất cho việc giá tăng. Theo nghiên cứu của HFF, Mỹ sẽ có được một phần lớn nhất trong khoản đầu tư ước tính 180 tỷ đô la của các công ty bảo hiểm Trung Quốc nói riêng. Nhiều trong số đó quan tâm đến thị trường bán lẻ và khách sạn, phát triển đất dân cư.

Tác động kinh tế tổng thể đối với một quốc gia có thể thu hút đầu tư nước ngoài, chẳng hạn như Úc và Mỹ, là tích cực. Dĩ nhiên, đó là niềm vui cho các nhà phát triển bất động sản, các nhà cung cấp xây dựng địa phương và cơ quan thuế. Hội đồng Tài sản của Úc cho rằng đầu tư quốc tế vào bất động sản là rất quan trọng cho sự phát triển quốc gia, và chính phủ nên tập trung tìm cách để đảm bảo nguồn cung nhanh của bất động sản. Xây dựng mới sẽ tạo thêm việc làm và các cơ hội tốt để lập kế hoạch đô thị, đáp ứng các phong cách sống của thế kỷ 21. Cuối cùng, đầu tư quốc tế vào bất động sản cũng có có lợi cho ngành bán lẻ. Các nhà phân tích của Colliers International cho rằng đầu tư nước ngoài trong sáu tháng vừa qua vào bất động sản đã giúp thúc đẩy ngành công nghiệp bán lẻ của Úc với tốc độ tăng trưởng điều chỉnh hàng năm 9,4%.

Nhưng việc đầu tư bất động sản của nước ngoài sẽ ảnh hưởng tới những người dân trong nước mua nhà lần đầu. So sánh với các nhà đầu tư nước ngoài có tài chính mạnh, những người mua nhà thuộc tầng lớp trung lưu sẽ khó có thể cạnh tranh với các nhà đầu tư nước ngoài. Ngoài ra, một số nhà lập pháp địa phương thể hiện lo ngại rằng các điều luật quốc gia và cơ sở hạ tầng hiện có chưa “sẵn sàng” cho một loạt những sở hữu nước ngoài. Có một bài học kinh nghiệm từ Quỹ Dân sinh Trung ương Singapore (Central Provident Fund). Được khởi xướng bởi chính quyền thuộc địa Anh Quốc vào năm 1955, luật pháp yêu cầu công dân phải có một kế hoạch tiết kiệm để tài trợ cho quỹ hưu trí và nhu cầu nhà ở của họ. Cùng với đó, chính phủ sử dụng các khoản thu thuế để xây dựng nhà ở công cộng. Với Quỹ Dân sinh và giá nhà hợp lý, Singapore có 90,5% người dân sở hữu nhà, thuộc những quốc gia đứng đầu thế giới.

Thị trường bất động sản Việt Nam đã cho thấy một số dấu hiệu ​​phục hồi, theo Jones Lang LaSalle – một công ty tư vấn bất động sản toàn cầu. Là một trong những thị trường bất động sản thế giới hoạt động kém từ năm 2009, có những nhà đầu tư tiền bị ứ đọng đã phá sản hoặc trên bờ vực. Do thị trường bất động sản Việt Nam thuộc về người mua, các cơ quan chính quyền cần phát triển chính sách để giảm thiểu các rủi ro được nhìn nhận bởi các nhà đầu tư. Tại phiên họp Quốc hội thứ 26 của Việt Nam (10-14/3, 2014), Bộ Xây dựng và Ủy ban Kinh tế của Quốc hội đang trao đổi một dự luật nhà ở để giảm những rào cản cho Việt kiều được mua tài sản. Điều này chắc chắn là một bước tích cực nhưng dường như không đủ cạnh tranh và nhanh. Thậm chí với khả năng mở rộng cho thuê vượt quá giới hạn pháp lý của thuê 50 năm, các nhà đầu tư nước ngoài vẫn có lựa chọn đầu tư ở thị trường khác với rủi ro tài chính và kinh tế ít hơn, rào cản ngôn ngữ ít hơn. Như Stephen Wyatt của Jones Lang LaSalle cho biết, một biện pháp duy nhất một mình sẽ là không đủ. Nếu Việt Nam muốn gia nhập thị trường bất động sản thế giới, Việt Nam cần làm hết sức có thể để phục hồi thị trường bất động sản dân cư và thương mại. Người Trung Quốc hay không? Việt kiều hay không? Nhà đầu tư nước ngoài cá nhân hay các quỹ đầu tư đa quốc gia? Việt Nam càng sớm có thể cạnh tranh với các thị trường đầu tư bất động sản quốc tế, sẽ là tốt hơn cho các nhà phát triển bất động sản địa phương tìm kiếm người mua có khả năng tiền mặt cao, và về lâu dài, sẽ tốt hơn cho nền kinh tế quốc gia. TB & HN

Can the TPP help Vietnam win the Catfish battle?


With President Obama’ upcoming trip to East Asia next month to give a much needed push to the Trans-Pacific Partnership (TPP) Trade agreement, Vietnamese export of catfish to the US is unwillingly back on the negotiation table. Vietnam accounts for 60% of the catfish market in the US and American catfish farms in Southern land claim that they have to cut down their production by half – 300 million pounds down from a peak production of 660 million.  In free trade, any business that meets customers’ satisfaction should enjoy a competitive advantage. It seems to be the case for Vietnamese catfish. Recognized as a healthy diet, annual fish consumption in the US was 14.6 pounds per person in 2012, and pricing of Vietnamese catfish must have been competitive enough to win a large market share. Since there are no clear economic arguments against Vietnamese catfish, Senator Thad Cochran of Mississippi— the leading catfish producer state — and a few other lawmakers in the South claim that Vietnamese catfish and basa are raised with antibiotics in polluted water. They introduced last month a section in the 2014 Farm Bill that would require the US Department of Agriculture, and no longer the Food and Drug Administration (FDA), to implement a more rigorous catfish inspection program. As a common statistical approach to quality control, FDA randomly inspects only 2% of the food. Opponents of Vietnamese catfish claim that this practice is not safe enough. When this bill becomes law, Vietnam will have to stop exporting catfish to the US until it has its own inspection station that meets the US standards. The process could take between 3 to 7 years.

The Vietnamese are not the only people potentially hurt by the move. Blocking Vietnamese catfish also means immediate price increase to millions of American consumers, hurting along large American distributors and restaurants serving catfish and basa, according to the US National Fisheries Institute.  Senator John McCain with 12 other senators have attempted to undo the Bill, that requires the creation of a $15-million-a-year cattish office inside the US Department of Agriculture. Their attempt has not been successful so far at the Senate level. McClain warns that blocking Vietnamese catfish would cause Vietnam to retaliate by stopping US exports of goods to Vietnam. US farmers selling beef or soybean would be also likely affected.

Dispute is common in international trade. International bodies such as WTO with Vietnam as a member since 2007 are set up as a venue to resolve trade conflicts. Historically, developed nations with advanced institutional support have always accounted for the highest number of complaints. As such, the US-VN catfish dispute is just another event in international competition, and Vietnamese exporters should be prepared to fight back.

With the TPP, however, the US government seeks to intensify trade between members via tariff reductions. Slightly different than the  WTO, TPP is about fostering partnership and not competition, and the Obama administration would not wish to be accused as raising protectionism on behalf of a local industry.

With the Obama administration not supporting the idea of the Catfish Office, and the bill still have to go through the House, the fight is not over. Ironically, if one of the goals of President Obama’s trip to Asia is to discuss the role of China in Asia, launching a trade war with Vietnam because of the popularity of Vietnamese catfish in the US would indirectly benefit China in a big way. TB

Vietnamese Version/ Bản Tiếng Việt

Liệu TPP có thể giúp Việt Nam giành chiến thắng trong cuộc chiến cá da trơn?

Với chuyến công du của Tổng thống Obama tới Đông Á tháng tới để tạo sự thúc đẩy rất cần thiết cho hiệp định Thương mại Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP), xuất khẩu cá da trơn của Việt Nam sang thị trường Mỹ sẽ miễn cưỡng quay lại bàn đàm phán. Việt Nam chiếm 60 % thị trường cá da trơn ở Mỹ và các trang trại cá da trơn của Mỹ ở khu vực miền Nam cho rằng họ phải cắt giảm sản lượng một nửa – 300 triệu pound, từ mức sản lượng cao – 660 triệu pound. Trong thương mại tự do, doanh nghiệp nào thỏa mãn sự hài lòng khách hàng sẽ có một lợi thế cạnh tranh. Đó có vẻ là trường hợp đối với cá da trơn Việt Nam. Được công nhận là một chế độ ăn uống tốt cho sức khỏe, lượng tiêu thụ cá hàng năm tại Mỹ là 14,6 pound mỗi người vào năm 2012, và mức giá cá da trơn Việt Nam phải đủ cạnh tranh để chiếm lĩnh một thị phần lớn. Vì không có các lập luận kinh tế rõ ràng chống lại cá da trơn Việt Nam, Thượng nghị sĩ Thad Cochran của bang Mississippi – bang sản xuất cá da trơn nhiều nhất – và một số nhà lập pháp khác ở miền Nam cho rằng cá da trơn và cá basa Việt Nam được nuôi với kháng sinh trong môi trường nước bị ô nhiễm. Tháng trước, họ bổ sung một mục vào Dự luật Nông nghiệp năm 2014 yêu cầu Bộ Nông nghiệp Mỹ, thay vì Quản lý thực phẩm và dược phẩm (FDA), thực hiện một chương trình kiểm tra cá da trơn chặt chẽ hơn. Theo một cách tiếp cận thống kê thông thường để kiểm soát chất lượng, FDA kiểm tra ngẫu nhiên chỉ 2% thực phẩm. Những người phản đối cá da trơn Việt Nam cho rằng phương pháp này chưa đủ an toàn. Khi dự luật này được thực thi, Việt Nam sẽ phải ngừng xuất khẩu cá da trơn sang Mỹ cho đến khi Việt Nam có trạm kiểm tra riêng đáp ứng các tiêu chuẩn Mỹ. Quá trình này có thể mất từ ​​3-7 năm.

Người dân Việt Nam không phải là những người duy nhất có thể bị ảnh hưởng bởi quyết định này. Theo Viện Thủy sản Quốc gia Hoa Kỳ, hạn chế nhập khẩu cá da trơn Việt Nam cũng đồng nghĩa với tăng giá ngay lập tức với hàng triệu người tiêu dùng Mỹ, gây thiệt hại cho các nhà phân phối và nhà hàng lớn ở Mỹ phục vụ cá da trơn và cá basa. Thượng nghị sĩ John McCain với 12 thượng nghị sĩ khác đã phản đối việc thực thi dự luật, với một văn phòng cá da trơn 15 triệu đô la một năm trong Bộ Nông nghiệp Mỹ. Nỗ lực của họ vẫn chưa thành công ở cấp Thượng viện. McClain cảnh báo rằng hạn chế nhập khẩu cá da trơn Việt Nam sẽ tạo ra phản ứng trả đũa, Việt Nam sẽ hạn chế hàng hóa xuất khẩu của Mỹ vào thị trường Việt Nam. Nông dân Mỹ bán thịt bò hoặc đậu tương sẽ lại bị ảnh hưởng.

Tranh chấp là phổ biến trong thương mại quốc tế. Những tổ chức quốc tế như WTO mà Việt Nam là thành viên từ năm 2007 được thiết lập như một địa chỉ giải quyết các tranh chấp thương mại. Trong lịch sử, các quốc gia phát triển với sự hỗ trợ của luật pháp hoàn thiện đã luôn chiếm số lượng khiếu nại cao nhất. Do đó, tranh chấp cá da trơn giữa Mỹ và Việt nam chỉ là một trong số những cạnh tranh quốc tế, và các doanh nghiệp xuất khẩu Việt Nam cần được chuẩn bị để kháng cự lại.

Tuy nhiên,  với TPP, chính phủ Mỹ tìm cách tăng cường thương mại giữa các thành viên thông qua cắt giảm thuế quan. Hơi khác so với WTO, TPP tăng cường quan hệ đối tác, và chính quyền Obama sẽ không muốn bị chỉ trích là nâng cao bảo hộ chỉ để cho một ngành sản xuất quốc gia.

Chính quyền Obama không ủng hộ ý tưởng về Văn phòng cá da trơn, Dự luật vẫn đang chờ thông qua Hạ Viện, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Khôi hài thay, nếu một trong những mục tiêu của chuyến công du Châu Á của Tổng thống Obama là để thảo luận về vai trò của Trung Quốc ở châu Á, phát động một cuộc chiến thương mại với Việt Nam vì sự phổ biến của cá da trơn Việt Nam tại Mỹ sẽ đem lại lợi ích gián tiếp cho Trung Quốc ở một khía cạnh lớn. TB & HN

Bitcoin: A great idea, but not good enough


In the wake of the filing of bankruptcy by MTGox (Magic the Gathering) – the world largest Bitcoin exchange—last week in Tokyo, Japan,  Bitcoin closed today at $560. It is a remarkable recovery from the crash low of $240. For those Bitcoin believers who traded bitcoins for an all-time high last December ($1,230), this is still a big loss, but there is still hope.

Picture this business situation. You own a small import-export business. Anytime, you close a deal with a foreign partner, you need to work with your bank to finalize the transaction involving currency exchange and transfer. It is a routine business operation. But it incurs a non-negligible fee and it takes typically a day or two to finalize the transfer. Also, your business performance also depends on the exchange rate of the day.  Think about the slide of the Ruble this morning. It would certainly inflict a big dent in your profit from your Russian sales. Bitcoin would be a great solution for a business like yours.  Would it be much more cost-effective to have a global virtual currency that you can use whenever and wherever you need as an alternative to currencies issued by 180 governments?

Introduced in 2009 as a digital currency, bitcoin idea is rather simple. Through a network of computer exchanges, you would use your national currency to buy bitcoins and start trading directly with your business partners, without an intermediary bank. Transactions are done in mintues, safe and private, and costs about 0.05%,  as opposed to 2-3% with Visa or Mastercard. The supply of bitcoins is carefully controlled by a formula to control inflation. By November 2013, CoinDesk reported that there were more than 35,000 merchants accepting bitcoins, including some established companies such as in the US and even an University in Africa.

Digital currency is a sensible alternative to traditional money transfer. In reality, Bitcoin with its current implementation is simply not good enough in the monetary world.  First, expected benefits are not met. Bitcoin is supposed to protect privacy. Theoretically, bit coin transactions are not subject to monitoring by regulators. But your government has the right to subpoena your Bitcoin records if it wants to. Bitcoin is supposed to avoid currency fluctuations caused by monetary policies of individual nations. The slide of the Ruble, today, is just another example. But Bitcoin is subject to high speculation, causing wild fluctuations (see chart). Bitcoin is supposed to be safe. MTGox had in its depot 850,000 bitcoins or 8% of the world’s total Bitcoin supply when it declared bankruptcy due to technical difficulties. With the site down and no deposit insurance, this money is now practically gone for those bitcoin owners.  Last but not least, Bitcoin is supposed to be technically secure. MTGox computers that used to provide 40% of all Bitcoin exchanges, had been hacked and attacked in the past. Legally, bitcoin has been banned by many countries including Vietnam along with other countries such as China, Indonesia, Russia and Thailand.

Second and most importantly, Bitcoin by its very nature has nobody or nothing behind to act as a warrantor. National currencies are guaranteed by their respective governments using their economies and people to back it up. People around the world use the US Dollar because they still believe in the ability of the American economy to create wealth in a relatively stable political environment. Bitcoin can depend only on its believers. Given the MTGox debacle last week, the future of Bitcoin is now highly uncertain. If Bitcoin fails completely, it will be unfortunate. The concept of a digital currency is attractive, but it would work only with the existence of a coordinated network of institutional supporters. TB

Vietnamese Version/ Bản Tiếng Việt

Bitcoin: Một ý tưởng hay nhưng chưa đủ tốt

Với việc nộp đơn phá sản tuần qua của MTGox – sàn giao dịch Bitcoin lớn nhất thế giới – ở Tokyo, Nhật Bản, Bitcoin đã đóng cửa ngày hôm nay tại $560. Đó là sự phục hồi đáng kể từ mức thấp bất ngờ ($240). Đối với những tín đồ Bitcoin giao dịch Bitcoins ở mức cao ($1.230) tháng mười hai vừa qua, đây lại là một tổn thất lớn, nhưng vẫn còn hy vọng.

Hình dung thế này. Bạn sở hữu một doanh nghiệp xuất nhập khẩu nhỏ. Sau khi ký kết hợp đồng với một đối tác nước ngoài, bạn cần làm việc với ngân hàng của mình để hoàn tất giao dịch liên quan đến trao đổi và chuyển tiền tệ. Đây là một hoạt động kinh doanh thông thường nhưng nó phải chịu một khoản phí cao và thường mất 1-2 ngày để hoàn thành việc chuyển tiền. Ngoài ra, hiệu quả kinh doanh của bạn cũng phụ thuộc vào tỷ giá hối đoái trong ngày. Hãy nghĩ về sự sụt giá của đồng Rúp sáng nay, nó chắc chắn sẽ làm giảm nhiều lợi nhuận của bạn trong thương vụ buôn bán với Nga.

Bitcoin sẽ là một giải pháp tuyệt vời cho doanh nghiệp như của bạn. Có phải nó sẽ hiệu quả chi phí nhiều hơn nếu có một đồng tiền ảo toàn cầu mà bạn có thể sử dụng bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu bạn cần để thay thế cho 180 loại tiền? Được giới thiệu vào năm 2009 như là một loại tiền tệ kỹ thuật số, ý tưởng Bitcoin khá đơn giản. Thông qua mạng lưới trao đổi giữa các máy tính, bạn sẽ sử dụng đồng tiền quốc gia để mua Bitcoins và bắt đầu giao dịch trực tiếp với các đối tác kinh doanh mà không qua một ngân hàng trung gian nào. Các giao dịch được thực hiện trong vài phút, an toàn và bí mật, và mất phí khoảng 0,05% , thấp hơn 2-3% khi thực hiện với Visa hay Mastercard. Việc cung cấp Bitcoins được kiểm soát cẩn thận bởi một công thức để kiểm soát lạm phát. CoinDesk cho biết, tính đến tháng 11 năm 2013, có hơn 35.000 thương nhân chấp nhận Bitcoins, trong đó có một số công ty lâu đời như ở Mỹ và thậm chí cả một trường đại học ở châu Phi.

Tiền tệ kỹ thuật số là một lựa chọn hợp lý thay thế cho chuyển tiền theo kiểu truyền thống. Trên thực tế, Bitcoin với việc thực hiện hiện tại của nó chỉ đơn giản không đủ tốt trong thế giới tiền tệ.

Đầu tiên, lợi ích mong đợi không được đáp ứng. Giao dịch Bitcoin cần phải bảo vệ sự riêng tư. Về mặt lý thuyết, các giao dịch Bitcoin không chịu sự giám sát của cơ quan quản lý, nhưng chính phủ nước bạn có quyền kiểm tra các giao dịch Bitcoin nếu muốn. Bitcoin được ra đời để hạn chế những biến động tiền tệ phát sinh bởi chính sách tiền tệ của các quốc gia riêng lẻ. Sự sụt giảm của đồng Rúp ngày hôm nay chỉ là một ví dụ; Bitcoin là đối tượng đầu cơ cao, gây biến động không kiểm soát. Giao dịch Bitcoin cần được an toàn. MTGox đã có trong quỹ 850.000 Bitcoins hoặc 8% tổng nguồn cung Bitcoin của thế giới khi tuyên bố phá sản vì những khó khăn kỹ thuật. Với các trang web sụp đổ và không có bảo hiểm tiền gửi, những người sở hữu Bitcoin thực tế bây giờ sẽ mất số tiền này. Cuối cùng nhưng quan trọng không kém, giao dịch Bitcoin cần an toàn về mặt kỹ thuật. Máy tính MTGox được sử dụng để cung cấp 40% lượng giao dịch Bitcoin, đã bị đột nhập và tấn công. Về pháp luật, Bitcoin đã bị cấm ở nhiều nước trong đó có Việt Nam và các nước khác như Trung Quốc, Indonesia, Nga, Thái Lan .

Thứ hai và quan trọng hơn, Bitcoin về bản chất không có ai đảm bảo đằng sau. Đồng tiền quốc gia được bảo đảm bởi chính phủ quốc gia đó, sử dụng các nền kinh tế và người dân để hỗ trợ. Mọi người dùng đôla Mỹ vì họ vẫn tin vào nền kinh tế Mỹ phát triển trong một môi trường chính trị tương đối ổn định. Bitcoin chỉ có thể phụ thuộc vào các tín đồ của mình. Với sự sụp đổ của MTGox tuần trước, tương lai của giao dịch Bitcoin hiện tại là rủi ro cao. Nếu ý tưởng Bitcoin thất bại hoàn toàn, đó là một điều không may mắn. Khái niệm về một loại tiền tệ kỹ thuật số là hay, nhưng nó sẽ chỉ hoạt động với sự tồn tại của một mạng lưới phối hợp của những người ủng hộ thế chế. TB & HN